Thi văn độc giả:
HỌA NGUYÊN VẬN BÀI THƠ
Nghe tiếng kinh chiều cõi hữu vô, Bổng nhiên ấm áp tỏa sương mờ; Nghiệp trần nặng trĩu như tan biến, Kinh kệ, năng hành đẹp ý thơ.
Xin hãy thương yêu những mảnh đời, Tột cùng quyền quí vẫn chơi vơi; Tranh danh, đoạt lợi, tình lôi kéo, Một kiếp bôn chôn, chốn lỗ lời.
Lời kinh thánh thoát nhẹ làm sao ! Tư tưởng thương nhau giọt máu đào; Chia sẻ, ngọt bùi luôn cứu giúp, Mặc nhiên trí huệ, hết xôn xao !
Kinh chiều vang vọng thấu tha phương, Chốn cũ, người xưa, nhớ nẻo đường ?! Từ ấy, quê hương thầm ngóng đợi, Thiên đàng, Cực lạc tỏa yêu thương.
Vẵng tiếng kinh cầu hết muội mê, Quay về bổn giác, ấy thềm quê; Danh, Tình, Quyền, Lợi như bèo bọt, Diệu dụng, thăng hoa vẹn ước thề. Ngày 23-05-2006. Người học trò nhỏ.
KINH CHIỀU
Kinh chiều lan tỏa cõi hư vô Sương khói quanh đây phủ mịt mờ Giữa cõi hồng trần duyên nghiệp nặng Lời kinh sao nhẹ tựa vần thơ?!
Gửi tiếng yêu thương đến dặm đời Cho hồn đau khổ bớt chơi vơi Bến mê ảo mộng mau xa tránh Kinh rõ chiều nay vạn ý lời !
Lòng người bỗng sáng tựa trăng sao Như cả mùa xuân rợp hoa đào Từng ý từng lời xây cõi phúc Yên bình bến giác hết lao xao!
Kinh chiều nhẹ tỏa đến muôn phương Rắc trọn hương hoa xuống nẻo đường Cho những hồn say mau tỉnh thức Độ lòng nhân thế ngập niềm thương
Nghe tiếng kinh chiều lòng hết mê Giữ đời chung thủy trọn tình quê Trần gian xa mã thôi vương bận Chớ mãi bon chen... lỗi hẹn thề !
Hàn Thiên Lương
(Hàn Thiên Lương tên thật là Phạm Văn Tốt, Cử nhân Văn chương, nguyên giáo sư Văn Triết Sử của trường trung học Thánh Giusê, Cơ đốc, Đồng Tâm tại Saigon. Cũng là công chức VNCH (tốt nghiệp Học viện QGHC). Đã sống 10 năm trong lao tù Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam, đến Mỹ 1994. Có thơ đăng trên báo chí Saigon từ năm 1960, tại hải ngoại thơ của Hàn Thiên Lương xuất hiện trên nhiều báo Việt ngữ tại California, Virginia và Oregon. Nhà thơ hiện đang sống ở Portland, Oregon.)
|
|