CHAY MIỆNG, CHAY L̉NG
(Huệ Đông Thiên, 3-5 năm Đại Đạo 36 Tân
Sửu, 15-6-1961)
Các con có thấu chăng?
Thầy th́ hằng dưỡng sanh các con từ vật chất đến tinh thần. Khắp cả
các tinh cầu, Thầy cũng hằng ban đầy lẽ sống, th́ đối với các con là
phận làm người, tối linh hơn vạn vật, có lẽ nào con dùng áp lực, mạnh
được, yếu thua, đành sát hại những sanh vật có mạng sống, th́ bao nở
đó con.
Vậy hôm nay tuổi đạo đă
trưởng thành, ḷng bác ái con một ngày một nẩy nở, nh́n nhận hiểu biết
sự nhân nghĩa là quan trọng thế nào, th́ bổn phận các con làm người
đă giác ngộ rồi, th́ những sanh vật nào các trẻ gọi là con, th́ chẳng
nên dùng nhục thể để nuôi thể xác của mỗi trẻ, ấy là trái nghịch với
ḷng Thầy vậy. Chẳng những các con không được phước đức, mà thân mạng
càng thêm tổn thương, v́ chính nhục huyết là chất trược vậy.
Bởi thế, khi Thầy mới
khai đạo, mở rộng tam thừa, nhưng lần nhắc các con phải tiến mức
thượng thừa mới thành công đắc quả miên viễn được. Nghĩa là: Thầy muốn
cho mỗi con chức sắc đều phải trường chay cả thảy, chỉ những trẻ mới
nhập vào cửa đạo th́ cho phân kỳ hạng, nhưng lần lần cũng tiến nhắc
măi lên cao, mới thành tựu đạo đức thuần túy được.
Con ôi! có lắm kẽ lại nói
chẳng cần trường chay, miễn giữ tâm chay, làm chay là đủ. Nầy con ôi!
Thầy nhắc cho con nhớ câu cổ ngữ hằng dạy: “Bịnh tùng khẩu nhập;
Họa khởi do ngôn”, thế là nơi cái miệng của các con cũng rất là
trọng hệ trong việc ăn nói lắm vậy. Thầy cùng phật, thánh, tiên cũng
hằng dạy các con hiểu rơ thêm Thân, Khẩu, Ư phải giữ cho toàn thiện,
th́ mới sanh được Phước, Lộc, Thọ. C̣n nếu Thân, Khẩu, Ư tàn ác th́
phải chịu lănh họa tai, cô quả, yểu tử chẳng sai. Như thế, Phước,
Lộc, Thọ là ngọn; Thân, Khẩu, Ư là gốc nảy sinh, do mỗi con gieo giống.
Bởi lẽ ấy, Thầy mới dạy con phải giữ trọn tâm chay, miệng chay, th́
trên việc đạo lư con được hoàn toàn kết quả đó con.
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ |