ĐÊM GIÁNG SINH GIỮA LÒNG HÀ NỘI

 

Giữa Hà Nội, trong mùa Đông lạnh giá

Lấp lánh hoa đèn đón Giáng Sinh vui

Đời hai mặt như hai bề chiếc lá

Em, buồn thiu, đời rộn rã cuộc đời ...

 

Em, đêm nay, hiên nhà hay góc chợ

Tiết đông về hẳn lạnh thấu đài tim

Áo rách thế, sao em ngăn được gió

Chẳng cơm chiều, bao tử có nằm im ???

 

Rồi mai sáng, cùng mặt trời, tất bật

Em mệt nhoài tay bới rác, tìm cơm

Trên bãi rác, người giống như con vật

Con vật người ôi, tủi nhục nào hơn ?!

 

Cạnh bãi rác không xa là thành phố

Có những căn lầu, biệt thự nguy nga

Chủ là đảng viên, sao vàng lố nhố

Trên đỉnh uy quyền, thác loạn, xa hoa ...

 

Ngày cuối năm đảng tưng bừng yến tiệc

Lấy máu dân làm rượu chúc nhau bền

Quà tân niên những phong bì kỷ niệm

Dày cộm đô la, châu báu, bạc tiền !!!

 

Con của đảng có dư thừa bánh trái

Và dư thừa quần áo hiệu, đồ chơi

Những thứ đồ chơi văn minh, hiện đại

Những búp bê xinh, mắt chớp, môi cười ...

 

Em cô độc bước đi trên hè phố

Hè phố cuối năm tấp nập, rộn ràng

Trong tay em, những thứ đời vứt, đổ

Có món đồ chơi cũ kỹ ai quăng

 

Chợt vọng lại những hồi chuông hối hả

Ô - đêm nay - Đêm Chúa đến cùng người !

Em bỗng nhìn trời - trời đêm tối quá ...

Chợt nghẹn ngào em gọi : "Chúa Ba Ngôi !!!"

 

Ngô Minh Hằng

 

Cùng một tác giả Ngô Minh Hằng

 

 

Trở lại trang chánh